Người đàn ông
mang cả một dân tộc
trong tiếng hát
Lam Phương sinh năm 1937 tại Rạch Giá, trong một gia đình nghèo miền Tây. Mất cha từ sớm, ông lên Sài Gòn một mình lúc 13 tuổi với tờ giấy nhạc và một giấc mơ. Năm 15 tuổi, ông viết ca khúc đầu tiên.
Hơn hai thập niên, nhạc của ông trở thành tiếng lòng của cả miền Nam — tình yêu, quê hương, ly biệt, hy vọng. Hơn 200 ca khúc, mỗi bài là một trang đời.
Năm 1975, ông rời Việt Nam. Ký ức Sài Gòn theo ông sang đất Mỹ, ngấm vào từng nốt nhạc ông viết nơi xa xứ. Rồi năm 1999, một cơn đột quỵ cướp đi bàn tay phải — bàn tay đã viết nên 200 bài hát.
Ông không còn viết được nữa. Nhưng những gì ông đã viết — chúng ta vẫn còn đang hát.
"Tôi viết nhạc để nhớ. Để không quên những người tôi đã yêu, những nơi tôi đã sống."— Lam Phương